Thứ Ba, 30 tháng 12, 2014

Biển hiệu của Viện Khổng Tử vi phạm Nghị định của Chính phủ

Biển hiệu của Viện Khổng Tử vi phạm Nghị định của Chính phủ

Ngày 27/12, Trường Đại học Hà Nội đã tổ chức lễ gắn biển “Viện Khổng Tử” tại Trường với sự tham gia của các đại biểu cấp cao Việt Nam và Trung Quốc…
Tham gia lễ gắn biển, về phía Việt Nam có ông Nguyễn Thiện Nhân, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam; ông Trần Đắc Lợi, Phó Trưởng ban Đối ngoại Trung ương và ông Nguyễn Đình Luận, Hiệu trưởng Trường Đại học Hà Nội.
Về phía Trung Quốc có ông Du Chính Thanh, Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị, Chủ tịch Ủy ban Toàn quốc Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc (Chính hiệp); ông Vương Gia Thụy, Phó Chủ tịch Ủy ban Toàn quốc Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc, Trưởng ban Đối ngoại Đảng Cộng sản Trung Quốc; ông Lương Hồng, Hiệu trưởng Trường Đại học Sư phạm Quảng Tây…
PGS, TSKH Nguyễn Đình Luận, Hiệu trưởng Trường Đại học Hà Nội nêu rõ: Lễ gắn biển “Viện Khổng Tử” tại Trường Đại học Hà Nội là sự kiện quan trọng trong quá trình phát triển của nhà trường.
Nhưng tấm biển đó đã vi phạm Điều 23 Nghị định 103/2009/NĐ-CP của Chính phủ (ban hành ngày 6/11/2009) quy định: Biển hiệu phải viết bằng chữ Việt Nam; trường hợp muốn thể hiện tên viết tắt, tên giao dịch quốc tế, tên, chữ nước ngoài phải ghi ở phía dưới, kích thước nhỏ hơn chữ Việt Nam.
Theo Điều 33 Nghị định số 75/2010/NĐ-CP của Chính phủ thì hành vi sau: – Thể hiện trên biển hiệu tên riêng, tên viết tắt, tên giao dịch quốc tế bằng chữ nước ngoài ở phía trên tên bằng chữ Việt Nam; Thể hiện trên biển hiệu tên gọi, tên viết tắt, tên giao dịch quốc tế bằng chữ nước ngoài có kích thước lớn hơn tên bằng chữ Việt Nam sẽ bị phạt tiền từ 3 đến 5 triệu đồng và buộc phải tháo dỡ biển hiệu.
Theo Nghị định 103 của Chính phủ thì biển hiệu này vi phạm cả hai: Đặt chữ Trung Quốc lên trên và to hơn chữ Việt. Đại học Hà Nội sao lại ít chữ vậy? Đề nghị Thanh tra Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch vào cuộc.
(Nghị định được trích từ trang Thư viện pháp luật)
Theo Trường Nhân
Báo Người cao tuổi
T/B:
Nghe đồn ông Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc cũng học trường danh giá bên Mỹ, có 2 bằng tiến sĩ mà sao lại thiếu sót sơ đẳng thế này, nghe đồn Việt Nam cả một rừng luật đến con kiến cũng không lọt được cơ mà. Hay quen xài luật rừng rồi nên thế, hay do sợ hãi mà sinh lú lẫn?
Cái này phải đem chấm điểm, chấm điểm trước khi bầu Đại hội khóa mới, phạt thì phải phạt, nhưng lấy tiền đâu để đóng, trích từ ngân sách hay trừ vào tiền lương?

Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2014

TẢN MẠN VỀ LÒNG YÊU NƯỚC THỜI CỘNG SẢN

TẢN MẠN VỀ LÒNG YÊU NƯỚC THỜI CỘNG SẢN

      Trong hơn một thế kỷ vừa qua LÒNG YÊU NƯỚC của người dân Việt được phát triển rất cao, được thử thách rất khắc nghiệt, được nhào nặn và biến đổi rất đa dạng, một số bị lợi dụng và bị chà đạp từ tinh vi đến thô bạo, mang lại nhiều kết quả rất khác nhau, nhiều nhận thức rất khác nhau.
Yêu nước là một tình cảm vô cùng thiêng liêng, cao cả. Tôi không có tham vọng và không đủ trình độ để nghiên cứu vấn đề này , chỉ dám trình bày một vài cảm nhận cá nhân để trao đổi với bè bạn.
Dưới thời bình trị trong các triều đại phong kiến, từ vua đến dân , ít nói đến yêu nước. Sau khi đất nước bị Pháp xâm chiếm, các phong trào và cá nhân đấu tranh giành độc lập bị đàn áp thì tình yêu nước mới thể hiện rõ ràng. Từ năm 1930, Đảng Cộng sản tuyên truyền là đã đưa tình yêu nước của nhân dân lên tầm cao mới, bằng cách kết hợp với tinh thần Quốc tế vô sản. Hồi trẻ tôi nghe, tôi tin và sung sướng vô cùng vì có được như vậy. Nhưng gần đây, khi đã đến mức U80, do được chiêm nghiệm nhiều, cũng do thực tế phủ phàng của xã hội tác động mà tôi cảm nhận thấy rất khác , không giống như sự tuyên truyền đã được biết mà có khi còn ngược lại.
         Điểm qua các nước đã hoặc đang do Đảng Cộng sản cầm quyền , tôi cảm nhận CM vô sản ở Nga, Trung quốc, Cu ba chủ yếu là nội chiến, kết thúc bởi thắng lợi của phe cộng sản, sự thành lập chế độ XHCN ở các nước Đông Âu, Mông cổ, Bắc Triều tiên chủ yếu là do tác động của Liên xô. Trong sự thành lập tất cả các nước này rất ít khi nghe nói đến lòng yêu nước. Thỉnh thoảng ở một vài quốc gia ( Hung ga ri, Tiệp khắc, Ba lan…) có phong trào với khẩu hiệu yêu nước thì đó là việc chống lại sự độc tài cộng sản.
           Tình hình Việt nam khác với các nước nói trên. Phần lớn những người làm CM ở VN bắt đầu bằng lòng yêu nước, chống lại sự thống trị của thực dân Pháp, đấu tranh giành độc lập cho Tổ quốc. Sau thất bại của phong trào Cần vương lòng yêu nước của dân Việt được thể hiện rõ bởi hoạt động của Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu, Nguyễn Thái Học và nhiều chiến sĩ CM khác.Những hoạt động của họ tuy chưa đạt được thắng lợi quyết định nhưng đã khơi dậy và hun đúc lòng yêu nước của hàng triệu con người. Rồi chủ nghĩa Mác được truyền vào. Thực chất của chủ nghĩa Mác là đấu tranh giai cấp để thiết lập nền chuyên chính vô sản và công hữu hóa nền kinh tế chứ không phải đấu tranh giành độc lập. Chỉ sau khi Lê nin thành lập Đệ tam Quốc tế thì việc làm CM giải phóng dân tộc mới được nhắc đến. Vì thế Nguyễn Ái Quốc khi đọc luận cương của Lê nin mới reo lên là đã tìm thấy con đường cứu nước và tìm cách truyền bá chủ nghĩa Mác- Lênin ( CNML ). Như vậy CNML vào VN chủ yếu không phải bằng con đường đấu tranh giai cấp mà bằng lòng yêu nước của nhiều thế hệ chiến sĩ CM.
        Trong mọi công việc của loài người, có hai loại động lực rất mạnh, đó là lòng thù hận và lòng mong ước. Cộng sản đã khôn khéo lợi dụng 2 động lực này. Đó là khơi dậy rất mãnh liệt lòng thù hận giai cấp và lòng mong ước khát khao đạt được chế độ cộng sản tươi đẹp, là thiên đường trên trần thế. Mặc dầu ngay từ đầu CNML đã được nhiều cá nhân, nhiều dân tộc ( có trình độ dân trí cao ) phát hiện ra những độc hại tiềm ẩn nên không những không theo mà còn chống đối , nhưng chính nhờ cộng sản tác động, kích thích 2 động lực này vào đại bộ phận dân chúng các nước kém phát triển, có dân trí thấp nên đã thu được thắng lợi tạm thời . Tuy vậy, dần dần những độc hại phát tác, người ta thấy cuộc đấu tranh giai cấp theo CNML là quá tàn bạo và phạm nhiều tội ác, chuyên chính vô sản có tác dụng tàn phá đạo đức xã hội, dung dưỡng tham nhũng, chế độ cộng sản chỉ là ảo tưởng, là cộng sản đã dùng cách toàn trị để đàn áp mọi người và tổ chức bất đồng tư tưởng, là CNML đối với nhân loại có công ít tội nhiều. Vì thế mà chế độ XHCN ở Liên xô và các nước Đông Âu sụp đổ, nước Đức thống nhất trong hòa bình ( nhờ Đông Đức chủ động từ bỏ CNXH ).
          Ở VN tình hình có khác, cộng sản còn dựa vào lòng yêu nước của nhân dân để làm mạnh lên 2 động lực nói trên. Đó là lòng mong ước thiết tha về độc lập, thống nhất, là lòng thù hận bọn thực dân cướp nước. Đã từ lâu tôi suy nghĩ xem ở VN trong gần một thế kỷ vừa qua giữa lòng yêu nước và cộng sản có quan hệ như thế nào. Tôi đưa ra 2 phán đoán :
         A- Cộng sản VN bắt rễ từ lòng yêu nước, dựa vào đó mà phát triển.
         B- Lòng yêu nước VN nhờ vào cộng sản mà đạt được thắng lợi.
Về hình thức, rõ ràng hai bên dựa vào nhau, nhưng cần phân tích sâu vào bản chất để tìm xem bên nào là gốc, bên nào là dựa. Qua nhiều năm trăn trở tôi khẳng định phán đoán A và phủ định phán đoán B. Tôi cho rằng nếu không dựa vào lòng yêu nước của của một số người tiên tiến thì cộng sản có vào VN cũng chỉ tồn tại được một cách vật vờ như ở nhiều nước khác mà thôi ( Thái Lan, Mianma, Ấn độ, Phi lip pin, Malayxia, Inđônêsia, Nhật, Srilanca…) và nếu không có cộng sản thì những người yêu nước VN sẽ đi con đường khác nhưng chắc chắn là vẫn giành được độc lập, thống nhất ( và ít bị thiệt hại hơn )
          Đảng cộng sản, khi mới thành lập đã phát động phong trào Xô viết Nghệ Tĩnh, thực chất là thực tập cuộc đấu tranh giai cấp , với các khẩu hiệu “ đánh đổ trí phú địa hào, Nước Nga xô viết muôn năm, Xây dựng chính quyền xô viết công nông”, chứ chủ yếu không nhằm vào việc giành độc lập dân tộc. Sau khi dựa vào lòng yêu nước của nhân dân để phát triển, để giành được quyền lãnh đạo thì CS đã nhào nặn lòng yêu nước theo con đường của mình, phục vụ cho lợi ích của mình, dẫn tới nhiều bi kịch cho những người yêu nước khác. Đầu tiên là sau CM tháng 8, một số đông người thuộc Đệ tứ ( Trotkit ), thuộc chính phủ Trần Trọng Kim ( một chính phủ của VN độc lập, theo chế độ quân chủ lập hiến ), thuộc Quốc dân đảng bị giết hại , phần đông trong số họ là người yêu nước. Trong cải cách ruộng đất lại có hàng vạn người yêu nước bị giết sau khi chịu nhiều nhục hình, chỉ vì họ có một ít tài sản mà Đảng cần lấy để chia cho bần cố nông hoặc họ bị những phần tử bất hảo vu cáo là quốc dân đảng, là phản động ( nhiều người khi bị bắn còn hô Hồ Chủ tịch muôn năm, Việt nam độc lập muôn năm ). Rồi khẩu hiệu : Yêu nước phải yêu chủ nghĩa xã hội , là Trung với Đảng, ( buộc phải thêm hiếu với dân cho khỏi lạc lỏng ). Trong hai khẩu hiệu trên người ta đã đồng nhất CNXH với những chính sách , chủ trương của Đảng, qui ước trung với Đảng là trung với Tổng bí thư và một số chóp bu trong Bộ chính trị. Chính vì thế mà những người thực sự yêu nước, thực sự thương dân nhưng có ý kiến khác với chủ trương của Đảng, khác với quan điểm của chóp bu thì bị qui chụp, bị vu cáo là phản động , là gián điệp, là tội phạm muốn xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng và lật đổ chính quyền, muốn xóa bỏ chế độ XHCN. Họ bị đàn áp về tư tưởng và thân xác, bị đẩy vào con đường sống dở, chết dở. Những người như Kim Ngọc, Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Vũ Đình Huỳnh, Đặng Kim Giang, Ung Văn Khiêm,Trân Xuân Bách, Nguyễn Hữu Đang,Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường …và hàng ngàn người khác tương tự chỉ vì muốn cho dân được thực sự no ấm, thực sự có tự do dân chủ, muốn cho đất nước và Đảng tránh sai lầm và thảm họa mà có ý kiến khác với Bộ Chính trị . Họ là những người không những có công với dân tộc, với CM, mà còn là những người yêu nước chân chính, nêu cao tấm gương đạo đức, khí tiết. Thế mà bị vu oan là phần tử chống Đảng, chống chế độ, là phản động, là Việt gian, là gián điệp, họ bị tra tấn, tù đày không xét xử , bị hủy hoại nhân cách và thể xác.Nhiều người trong số họ rất cay đắng rút ra kết luận là “ chính vì lòng yêu nước của họ mà họ bị đày đọa đến chết như vậy”. Rồi cuộc chiến tranh 20 năm. Chúng ta gọi là cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, phía bên kia gọi là cuộc chiến chống xâm lược của cộng sản, phần đông thế giới cho là cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn ( một bên nhận sự can thiệp của Mỹ, một bên nhận sự giúp đỡ của Liên xô và Trung quốc). Có người còn cho rằng đó còn là cuộc chiến giữa Mỹ và phe cộng sản mà người thực hiện trực tiếp là miền Bắc VN . Trên chiến trường Miền Nam quân đội hai bên đều nêu cao lòng yêu nước mà bắn giết nhau. Một bên cho rằng yêu nước thì phải chống xâm lược Mỹ và bè lũ tay sai, bên kia cho rằng yêu nước thì phải ngăn ngừa nạn cộng sản vì chuyên chính vô sản và công hữu hóa nền kinh tế chỉ hạn chế sự phát triển của xã hội và kìm kẹp nhân dân . Mỹ lại cho rằng họ vào VN tham chiến không phải vì mục đích xâm lược mà chỉ là giúp đồng minh chống lại sự xâm lăng của cộng sản để bảo vệ thế giới tự do.
         Sau khi CS giành thắng lợi trong chiến tranh, thống nhất đất nước, xây dựng hòa bình, lòng yêu nước của dân Việt lại bước vào một thử thách mới. Từ đây lòng yêu nước có nội dung mới là bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ, là phát triển đất nước và con người về mọi mặt. Trong việc này lại phát sinh mâu thuẩn giữa chóp bu của Đảng và một số đông những người bất đồng quan điểm. Sau khi Liên xô sụp đổ, Đảng Cộng sản Trung quốc ngoài mồm vẫn nói kiên trì CNML nhưng bên trong đã dùng lý luận “ mèo trắng, mèo đen” mà thực chất là từ bỏ những nguyên lý cơ bản cúa Mác, nhờ thế mà Trung quốc phát triển mạnh. Trong lúc Đảng CS VN hoang mang vì phe XHCN tan rã thì Trung quốc xui dục họp hội nghị Thành đô, lừa cho VN kiên trì CNML để nhận được sự hỗ trợ của Trung quốc theo 4 tốt và 16 chữ vàng. Thực ra TQ có ý đồ thâm hiểm là làm cho VN lâm vào tình trạng bế tắc, không thể có quan hệ thật sự thân thiết với các cường quốc, phải bị lệ thuộc hoàn toàn vào họ. Trong khi chóp bu của Đảng CSVN mắc mưu Trung quốc , kiên trì CNML, chủ trương toàn trị của đảng, giữ chắc độc quyền, đẩy xã hội vào cảnh như mọi người đã biết hiện nay thì những người bất đồng quan điểm muốn thoát ra khỏi CNML, thoát khỏi sự lệ thuộc vàoTrung quốc, mở rộng tự do, dân chủ để phát triển đất nước. Họ dựa trên thực tế và kinh nghiệm của nhiều nước văn minh, tiến bộ mà rút ra kết luận rằng : “ để phát triển đúng hướng và bền vững thì tất yếu là phải giải phóng năng lực sáng tạo trên một nền tảng tự do, dân chủ mà tự do tư tưởng, tự do thông tin là quan trọng nhất, với nền chính trị dân chủ thì thực hiện tam quyền phân lập là cơ bản nhất”. Họ tự cho rằng họ mới thật sự yêu nước. Nhưng rồi “ lòng yêu nước” của họ bị thử thách nghiêm trọng bởi điều 258 của Bộ Luật hình sự ( cấm lợi dụng quyền tự do dân chủ để truyền bá tư tưởng làm hại tới uy tín của Đảng và Nhà nước ). Dựa vào điều 258 chính quyền đã bắt bớ, bỏ tù , trục xuất nhiều người với qui kết là hoạt động chống phá chế độ, chống phá Đảng và nhà nước XHCN. Mặc dù tự do tư tưởng và thông tin là một trong những điều cơ bản của nhân quyền và đã được ghi trong hiến pháp nhưng nhà nước vẫn dựa vào luật pháp và quyền lực để vô hiệu các quyền đó.Thế là hàng trăm người hoạt động vì dân chủ bị bắt bớ, bị tra khảo, bị tù đày mà đại diện là các nhân vật như Trần Huỳnh Duy Thức, Lê thị Công Nhân, Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Quang Lập, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải, Nguyễn Vũ Bình, Phạm Quế Dương, Nguyễn Kiến Giang, Trần Lâm, Hà Sĩ Phu, Nguyễn Đan Quế và nhiều người khác. Trong số này có các nhà khoa học, nhà văn, nhà doanh nghiệp, các sĩ quan cao cấp trong quân đội và công an, các cán bộ cao cấp của Đảng và Nhà nước ( đang tại chức hoặc đã nghỉ hưu ) mà tôi thấy rõ họ là những người có trí tuệ cao, có dũng khí và đạo đức, xứng đáng là những phần tử tiên tiến của dân tộc.
       Trong lúc có những người tự cho là yêu nước nhưng có quan điểm khác với chóp bu của Đảng để rồi bị qui kết là phản động thì còn nhiều người tuyên bố là vẫn trung thành với CNML, vẫn một lòng đi theo Đảng xây dựng CNXH và cũng tự cho là như vậy mới thực sự yêu nước chân chính. Trong số sau này, ngoại trừ một số vì sợ hoặc bị bắt buộc mà phải nói theo chính quyền, một số có quyền lợi liên quan đến chính quyền, còn một số vẫn thật tâm tin vào sự tuyên truyền về sự chính nghĩa và sáng suốt của Đảng, về sự tuyệt vời của CNML. Có tình trạng như trên có thể là vì nhiều người không phân biệt được tính chất của Đảng Cộng sản VN trong thời kỳ làm CM từ trước 1954 và trong thời kỳ toàn trị sau năm 1975, không phân biệt được tính chất của CNML với tính cách thật có của một số đảng viên tiêu biểu.
Phải phân biệt, không thể đồng nhất ĐCSVN trước 1954 và sau 1975. Tuy rằng cùng tên, cùng tổ chức nhưng phải nhận rõ về tinh thần, về tư tưởng , về mục tiêu thì khác nhau xa. Phải phân biệt CNML, chủ nghĩa cộng sản mà cương lĩnh là đấu tranh giai cấp, là chuyên chính vô sản với một số đảng viên cụ thể có lòng yêu nước thiết tha, có đạo đức cao thượng , trong sáng. Lòng yêu nước ấy, đạo đưc ấy không phải nhờ CNML mà có được, nó vốn là bản chất của những con người ấy dù họ có là đảng viên CS hay không. Khi ta nhìn vào sự tốt đẹp của một số đảng viên tiêu biểu như Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp ta nhầm tưởng đó là sự tốt đẹp của đảng CS. Phân tích thật kỹ mới thấy rằng đạo đức là vốn sẵn có của những người ấy, đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sãn đã không nâng cao được đạo đức của con người mà lại làm cho nó giảm xuống. Một thí dụ rõ ràng là về đạo đức thì Hồ Chí Minh thấy địa chủ Nguyễn thị Năm không có tội mà còn là ân nhân của một số tổ chức CM nên trong cải cách ruộng đất ông không muốn đấu tố mà vẫn tôn trọng bà. Thế nhưng vì áp lực của đấu tranh giai cấp mà Hồ Chủ tịch đã tham dự việc người ta làm nhục và xử tử bà, rồi lại còn viết báo lên án bà ( bài Địa chủ ác ghê ). Việc làm này bị nhiều người cho là đã làm giảm đạo đức.
       Sau khi Trung quốc lộ rõ dã tâm bá quyền, muốn độc chiếm Biển Đông, buộc VN lệ thuộc thì trong nước và trên thế giới rộ lên dư luận cho rằng nước VN, vì chưa đủ sức mạnh trở thành cường quốc để tạo thành một cực trong thế giới đa cực nên phải chọn lựa một trong hai con đường :
1- Thoát khỏi TQ, hòa nhập với thế giới dân chủ thì sẽ giữ được độc lập, chủ quyền nhưng muốn thế phải từ bỏ con đường cộng sản, từ bỏ việc xây dựng chế độ XHCN
2- Lệ thuộc vào TQ, giữ chế độ XHCN thì sẽ mất độc lập, mất chủ quyền.
Tương tự, có 2 lựa chọn cho ĐCSVN.
1- Một số cán bộ chủ chốt thấy rõ sự bế tắc của CNML mà chủ động thực hiện diễn biến hòa bình, trong khi vẫn giữ lại cơ bản tổ chức của đảng thì vận động đổi tên đảng ( ví dụ lấy lại tên Đảng Lao động ), tuyên bố từ bỏ CNML, mở rộng tự do dân chủ và hòa hợp dân tộc.
2- Vẫn kiên trì CNML, giữ chặt sự độc quyền, toàn trị thì sẽ càng ngày càng lệ thuộc vào TQ, bị mất chủ quyền.
        Gần đây Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói rằng, bằng bất cứ giá nào phải giữ ổn định Đảng và chế độ. Ông Trọng không nói rõ giữ ổn định kiểu gì, về tổ chức hay về quan điểm, ổn định lâu dài hay tạm thời. Tôi thấy rằng để giữ được ổn định lâu dài về tổ chức thì cần theo phương án 1, còn theo PA 2 với biện pháp đàn áp các tiếng nói dân chủ và bất đồng quan điểm thì chỉ có thể giữ được ổn định tạm thời mà thôi.
         Ôi, nhờ lòng yêu nước mà các chiến sĩ như Nguyễn Thái Học, Hoàng Văn Thụ, Võ Thị Sáu, Nguyễn Văn Trỗi và hàng ngàn hàng vạn người khác hiên ngang, tự hào nhận cái chết vẻ vang. Nhờ dựa vào lòng yêu nước của những người khác mà một số chiếm và giữ được quyền cao chức trọng, vinh thân phì gia. Cũng vì lòng yêu nước mà những con người đã từng một thời oanh liệt trong CM bị dày vò và chết trong tủi nhục như Hoàng Minh Chính, Đặng Kim Giang, Vũ Đình Huỳnh và hàng ngàn người khác. Lại cũng dựa vào lòng yêu nước mà hàng triệu con người cùng dân tộc chia ra hai phe, thù hận và chém giết nhau một cách tàn khốc. Về việc này Nguyễn Gia Kiểng đã viết quyển sách “ Tổ quốc ăn năn”,Nguyễn Thanh Giang viết " Đêm dày lấp lánh", Trần Đĩnh viết " Đèn cù", Nguyễn Mạnh Tường viết " Một người bị ruồng bỏ", Trần Đức Thảo kể " Lời trăn trối "..Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh cùng hàng chục đảng viên kỳ cựu viết thư ngỏ gửi BCH trung ương đảng, ..., còn tôi chỉ biết kêu trời , vận dụng câu trong Chinh phụ ngâm : Du du bỉ thương hề thùy tạo nhân ( Xanh kia thăm thẳm tầng trên. Vì ai gây dựng cho nên nỗi này ).
T/B:  Bài viết được dẫn từ nguồn https://www.facebook.com/ngdinhcong?fref=ts . La trang cá nhân của một GS.TS Nguyễn Đình Cống, một nhà giáo được nhiều thế hệ sinh viên trường ĐH Xây dựng kính mến. Một người có tâm huyết với Đất Nước theo cảm nhận của chủ blog.

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

TÌNH NGHĨA CUBA

TÌNH NGHĨA CUBA

Em ạ Cu ba tỉnh thật rồi

Dặm đường tình nghĩa cũng chia phôi
Từ đây em bỏ anh theo Mỹ 
Anh ở nơi nào chắc đơn côi
Cớ sao anh phải hờn em nhỉ
Bác khựa gần bên tựa kết đôi
Chẳng phải cùng gia nhưng chung chí
Tình sâu nghĩa nặng cũng như chi

Ngày xưa sáng rực cờ Xô Viết
bây giờ triết lý nặng tình Mao
Việt Trung nghĩa đó âu bất diệt
Ta của anh rồi sướng như tiên

Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014

Thư ngỏ gửi đạo diễn truyền hình Lại Văn Sâm của GS Tương Lai

Thư ngỏ gửi đạo diễn truyền hình Lại Văn Sâm

Anh Lại Văn Sâm thân mến,
Tôi là một khán giả của CẦU TRUYỀN HÌNH TRỰC TUYẾN KỶ NIỆM 70 NĂM NGÀY THÀNH LẬP QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM VÀ 25 NĂM NGÀY QUỐC PHÒNG TOÀN DÂN diễn ra tối 19.12.2014 trên VTV1 do anh làm tổng đạo diễn.
Đúng ra, tôi phải gọi bằng ông theo cách xưng hô lịch sự thông thường, song để biểu tỏ sự chân tình, tôi xin phép được gọi bằng anh cho thân mật và tiện trao đổi.
Tôi đã chăm chú và xúc động dõi theo toàn bộ buổi truyền hình trực tuyến, đắm mình vào những hình ảnh, những âm thanh gợi lại bao kỷ niệm đã từng hằn sâu trong k‎ý ức của một người đã bước vào tuổi 80 với những trải nghiệm hào hùng và khắc nghiệt của nước mắt và máu qua các cuộc chiến tranh chống thực dân, đế quốc và bọn bành trướng xâm lược. Tôi chân thành cám ơn anh và các cộng sự của anh cùng với những văn nghệ sĩ đã làm sống lại trong tôi, và chắc không chỉ riêng tôi, những chặng đường đời đáng nhớ của mình gắn liền với “những khúc quân hành” của nhân dân mình trong sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước, và khi vết thương chưa liền da đã phải tiếp tục chiến đấu chống quân Trung Quốc xâm lược.
Các anh chị đã có những cố gắng để làm sống lại dòng thác thời gian cuồn cuộn chảy, cuốn theo những biến động dữ dội trong đời sống đất nước, trong thân phận của mỗi con người gắn với số phận của dân tộc. Giữa dòng chảy của lịch sử, thời gian đã xóa nhòa đi nhiều điều, nhưng thời gian cũng làm nổi bật lên những giá trị mang tính vĩnh hằng mà không một thế lực nào có thể làm phôi pha hay cố tình xóa bỏ được. Thời gian cũng đang kết nối quá khứ với hiện tại, làm nổi rõ lên những thăng trầm của thời cuộc, ở đó chất chứa bao câu hỏi cần phải có câu trả lời. Những câu hỏi thấm đẫm máu và nước mắt. Những câu trả lời sòng phẳng, công khai và minh bạch. Vì, xét đến cùng, lịch sử chính là con người nhân với thời gian.
Chính vì thế, tôi cám ơn vì những thành công của sự dàn dựng công phu đã kết nối nhịp nhàng và sinh động ba địa điểm truyền hình Hà Nội, Cam Ranh, TP Hồ Chí Minh đã làm sống lại những sự kiện lịch sử. Một quá khứ gần và một quá khứ xa đang hòa quyện, trộn lẫn vào cuộc sống hôm nay với đầy rẫy những nhiễu nhương của thế sự, đánh thức những suy tư không giống nhau của mấy thế hệ khác nhau đang bị cuốn theo “khúc quân hành” của 70 năm. Làm được điều này thật không dễ!
Nhưng, thưa anh Lại Văn Sâm,
Càng xúc động bao nhiêu trong những thời khắc được sống với những hồi ức và kỷ niệm thì lại càng phẫn nộ bấy nhiêu khi anh nói lời kết thúc đêm truyền hình! Phẫn nộ vì một quên lẫn tày trời tạo ra một hẫng hụt quá lớn cho triệu triệu người đang dõi theo cầu truyền hình để được sống với những hồi ức và những rung động của trái tim trung thực tội nghiệp của mình ! Chao ôi, nói một phần sự thật còn tệ hơn nói dối, sự lường gạt lịch sử là một tội ác. Làm sao mà nhà đạo diễn tài ba Lại Văn Sâm lại có thể quên hẳn một cuộc chiến tranh : Cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược!
Đúng hơn, phải nói cho rạch ròi, anh đã quên hẳn cuộc chiến tranh biên giới phía Tây Nam. Mà vì anh đã quên nên tôi phải nhắc lại những điều mà mỗi một người Việt Nam vốn đang lưu chảy trong huyết quản của mình dòng máu Lạc Hồng không thể quên: Ngày13 tháng 12 năm 1978, được sự trang bị và hậu thuẫn của Trung Quốc, Khmer Đỏ đã huy động 19 trong 23 sư đoàn (khoảng 80.000 đến 100.000 quân) tiến công xâm lược Việt Nam trên toàn tuyến biên giới. Ba sư đoàn đánh vào Bến Sỏi với mục tiêu chiếm thị xã Tây Ninh, 2 sư đoàn đánh vào Hồng Ngự (Đồng Tháp), 2 sư đoàn đánh khu vực Bảy Núi (An Giang), 1 sư đoàn đánhTrà Phô Teng (xã Phú Mỹ huyện Giang Thành tỉnh Kiên Giang). Tại những vùng chiếm đóng, Khmer Đỏ đã thực hiện sách lược diệt chủng đối với người Việt, như đã làm với người Khmer. Tiếp đó là cuộc phản công của quân đội nhân dân Việt Nam tiêu diệt quân Khơme Đỏ, giúp nhân dân Campuchia xóa bỏ chế độ diệt chủng Pôn Pốt. 55.300 chết hoặc bị thương (kể cả dân thường) từ năm 1977 tới tháng 10-1989.
Trong cuộc chiến này, “khúc quân hành” không chỉ có lời ca, tiếng hát mà mỗi chặng đường đều thấm đẫm máu của chiến sĩ ta trộn lẫn với máu và nước mắt của nhân dân các tỉnh Tây Ninh, Đồng Tháp, An Giang, Kiên Giang! Mà quên làm sao được khi chính điện chúc mừng của lãnh đạo Campuchia nhân kỷ niệm 70 năm ngày thành lập quân đội ta cũng đã trân trọng nhắc đến điều này khi mà trên đất nước còn nhiều liệt sĩ Việt Nam nằm lại. Cũng trong “sự quên” đó, nhà đạo diễn tài ba cũng quên luôn cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979 khi Đặng Tiểu Bình xua hơn 60 vạn quân xâm lược của 7 quân đoàn với 21 sư đoàn tác chiến, 9 sư đoàn dự bị đã tàn sát nhân dân ta trên các tỉnh biên giới. Máu của các chiến sĩ ta thấm đẫm suốt dải biên cương của Tổ quốc, hàng chục nghìn dân thường bị quân xâm lược giết hại dã man.
Và anh Lại Văn Sâm ơi, máu người đâu phải là nước lã, do đâu, dưới áp lực nào mà anh lại quên? Có thật anh đã quên? Tôi không tin. Những tưởng rằng chuyện đau lòng và ô nhục về việc đục bỏ những tấm bia ghi tên các liệt sĩ hy sinh trong chiến đấu chống quân xâm lược Trung Quốc đã được đào sâu chôn chặt khi mà người ta đã hiểu ra được cái giá phải trả sẽ là quá lớn vì đã dại dột xúc phạm lương tri, lương năng của con người Việt Nam, giẫm đạp lên tình cảm thiêng liêng của truyền thống dân tộc.
Ấy thế mà, đúng vào lúc đất nước đang gọi dậy “khúc quân hành” của những bước chân quật cường, dũng mãnh “đâu có giặc là ta cứ đi” khi mà giặc ngoại xâm đang ngang nhiên đánh chiếm Hoàng Sa để biến thành quận huyện và thành phố của chúng, đánh chiếm để xây sân bay quân sự trên các đảo của ta ở Truờng Sa, công khai tuyên bố “đường 9 đoạn tự vẽ” trên Biển Đông để biến vùng biển có vị trí chiến lược to lớn này thành ao nhà của chúng bất chấp sự lên án của công luận quốc tế, thì chuyện đau lòng và ô nhục đó lại tái hiện.
Liệu ở thập niên thứ hai của thế kỷ XXI này có phải nhắc lại lời Phan Bội Châu vào đầu thế kỷ trước của thuở mất nước: “Nước là máu của tổ tiên ta chứa lại, Núi là thịt của tổ tiên ta chồng chất lên, Mồ hôi nước mắt của tổ tiên ta đã rưới khắp nước Nam này, Nỡ nào một buổi mai để bọn sài lang ăn cho no bụng!... Nhục thay cho núi sông ta, đau lòng thay cho tổ tiên ta, Mối hận này, bể phải gào mà núi cũng phải khóc… Hồn nước ta ơi! Hãy về đây”?
Để ai đó khỏi quên có lẽ phải nhắc lại lời Hồ Chí Minh về sức mạnh vô biên của tinh thần yêu nước của dân ta, mỗi khi tổ quôc bị xâm lăng thì “tinh thần ấy lại sôi nổi, nó kết thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, to lớn, nó lướt qua mọi sự nguy hiểm khó khăn, nó nhấn chìm tất cả lũ bán nước và lũ cướp nước”. Lũ cướp nước hiểu được điều đó cho nên chúng trăm phương nghìn kế dụ dỗ, đe dọa, lừa bịp, gạ gẫm để bằng tiền, bằng súng, bằng mưu ma chước qủy nhằm làm băng hoại truyền thống yêu nước của người Việt Nam để thay bằng một thứ thế phẩm lừa mị của cái gọi là “cùng chung ý thức hệ”! Vậy thì, cái “sự quên” khốn khổ của anh chính là tử huyệt mà bọn xâm lược đang cố bấm vào hệ thần kinh nhạy cảm nhất trong tâm thế Việt Nam hôm nay đấy, anh Lại Văn Sâm ạ.
Nhưng, cũng chính vì thế mà tôi tin rằng anh không quên, nhà đạo diễn tài ba không hề quên, không thể quên. Ngược lại anh rất nhớ, phải rất nhớ để trong mạch cảm xúc tuôn trào nhà đạo diễn không buột miệng nói ra câu gì đó mà người ta đã thẳng thừng gạch bỏ trong kịch bản và nghiêm cấm những bột phát từ trái tim đập theo nhịp trung thực của tâm hồn nghệ sĩ đích thực có thể khiến ông “bạn láng giềng cùng chung ý thức hệ”, mà ai đó quyết đền ơn tri ngộ vì đã được bảo kê cho cái ghế quyền lực của mình đang lung lay, khỏi phiền lòng.
Liệu có nói được rằng thật khổ thân cho những người tử tế muốn sống và làm việc một cách tử tế. Xem ra, “đoạn trường ai có qua cầu mới hay” khi lâm vào tình huống “ma đưa lối. qủy dẫn đường, lại tìm những chốn đoạn trường mà đi” người có bản lĩnh lắm mới giữ được cái thiên lương của mình.
Bởi vậy, càng giận anh bao nhiêu, tôi lại càng thông cảm với những áp lực mà tôi đoán rằng nhà đạo diễn CẦU TRUYỀN HÌNH HÁT MÃI KHÚC QUÂN HÀNH cũng như các đồng nghiệp của anh phải gánh chịu. Đó là lý do tôi viết thư ngỏ này gửi đến anh và qua anh gửi đến các bạn đồng nghiệp của anh đang góp phần giữ cái nhịp đập lành mạnh và dữ dội của đời sống xã hội. Trong thế kỷ internet nối mang toàn cầu thì những người làm truyền hình đảm đương một sứ mệnh thật nặng nề để nối liền nhịp đập cuộc sống đất nước, của thế giới với nhịp đập trái tim của mỗi một con người lương thiện và trung thực muốn có một cuộc sống tử tế.
Mong rằng các anh chị chân cứng đá mềm. Và để giữ được cái thiên lương của người có bản lĩnh thì làm sao cho nhịp đập trái tim mình không lạc điệu với nhịp của thời đại mà chúng ta đang sống, thời đại của nền văn minh trí tuệ. Vì rằng trên con đường vùn vụt các thế hệ, quả tim tội nghiệp của con người vẫn là quả phao để cứu giữ ít nhiều thơ mộng khỏi sa xuống vực tối của sự lừa mị bẩn thỉu.
Giấy ngắn tình dài, hy vọng nhận được hồi âm của những người mà tôi yêu mến.
Thân kính,
Tương Lai,

nhà nghiên cứu đã về hưu, địa chỉ email: tnglai@gmail.com, đt: 0918739367

Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2014

NẰM XUỐNG CHO QUÊ HƯƠNG

Nếu một mai con nằm xuống
Đất nước có đứng lên không hả mẹ
Cha ông con cả một đời ngã xuống
Sao Đất Nước mãi mãi vẫn sống quỳ.
Ai chẳng phải một lần nằm xuống
Chết cho quê hương cho dân tộc rạng ngời
Con sẽ chết cho lớp sau được sống
Sống đương đầu chết vẫn rất hiên ngang

Tổ quốc ơi bốn nghìn năm sao nỡ
Nướng con dân trên những chiếc gông cùm
Hồn Dân tộc hỏi nay còn hay mất
Có gì hơn vạn bàn tay dơ bẩn
Cướp của nhau cướp sạch không chừa
Quan bất nhân dân thì mất dạy
Kẻ tu hành đượm đặt dèm pha
Chốn giảng đường ta đâu dám tả
Ma cầm thước gõ tan đầu con trẻ
Bỏ túi tham ta cứ ngỡ trò hề
Một mai kia ra đời ta cũng vậy
Vét vơ thôi sao đủ túi tham này
Để khi xuôi tay vỗ ngực rung đùi
Ngươi cướp của ta ta cũng cướp lại rồi
Hỡi ôi
Hồn dân tộc sao cứ ngỡ chiếc xe tang!

Khắc Bình 6/12/2014